Nhóm thứ hai là các sinh viên được đánh giá thuần túy là tốt.Đúng là một thứ phiền toái.Ông không còn chút quả cảm nào để chấp nhận rủi ro nữa.Hay họ cũng không thể tìm ra bất cứ kẻ cần cù nào − những người làm việc chăm chỉ hơn tất cả kẻ khác, mà lại không hội tụ đủ những gì cần thiết để lọt vào tốp xuất sắc nhất.Trong cuốn Skadden, nhà sử học pháp lý Lincoln Caplan đã miêu tả thế giới những cuộc thao túng công ty thuở sơ khởi:Ở mức độ nào đó, IQ chính là thứ thước đo năng lực thiên phú.Nhưng tôi ngó qua đó, và tôi chợt hiểu điều mà cô ấy thắc mắc.Tuy nhiên, hoàn toàn không phải vậy.Vậy cô bé phải làm gì? Từ bỏ những buổi tối, kỳ cuối tuần thú vị và cả bạn bè − tất cả những yếu tố của thế giới cũ − và thay thế chúng bằng KIPP.Chúng ta không làm việc đó đâu.