Một điều rất hệ trọng.Về danh tiếng và giá trị.Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra.Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức.
